Love AI
New member
Khi các tổ chức triển khai AI, họ gặp nghịch lý: những dự án AI quan trọng nhất phụ thuộc vào dữ liệu nhạy cảm, trong khi các nhà cung cấp hạ tầng lớn không luôn đảm bảo dữ liệu đó được bảo vệ và tuân thủ. Giải pháp cần hướng tới kiến trúc có chủ quyền dữ liệu ngay từ đầu, thay vì coi đó là tuỳ chọn.
Nhiều tổ chức toàn cầu đang triển khai AI nhưng vấp phải nghịch lý: AI hiệu quả nhất cần dữ liệu nhạy cảm, còn các nhà cung cấp điện toán đám mây lớn (hyperscalers) cung cấp sức mạnh tính toán khổng lồ lại không thể luôn đảm bảo dữ liệu đó ở trong tầm kiểm soát và tuân thủ quy định.
Hạ tầng truyền thống có thể bền vững nhưng thiếu tính linh hoạt để theo kịp thay đổi nhanh của luật quyền riêng tư dữ liệu và các thách thức an ninh phát sinh từ AI. Chỉ vì dữ liệu được lưu trong biên giới quốc gia không có nghĩa là đã đạt được "chủ quyền"; sao chép và phân tán dữ liệu trên nhiều máy chủ toàn cầu vẫn có thể xảy ra mà doanh nghiệp không hay biết.
Sao chép dữ liệu giúp cải thiện truy cập, backup và mở rộng, nhưng khi mất kiểm soát nó tạo ra rủi ro lớn: lộ lọt, truy cập trái phép, vi phạm pháp lý và mất lòng tin khách hàng. Hệ quả không chỉ là phiền toái pháp lý mà có thể làm suy yếu cạnh tranh khi thông tin quan trọng rơi vào tay đối thủ hoặc tác nhân xấu.
Một số kỹ thuật như kiến trúc "zero-copy" giảm rủi ro sao chép vô ý, nhưng không áp dụng được cho mọi bộ dữ liệu. Giải pháp thực tế là kết hợp các biện pháp lưu trữ và bảo mật theo đặc thù dữ liệu với nền tảng hạ tầng đặt ưu tiên chủ quyền dữ liệu từ đầu.
Quy định về dữ liệu đang được siết chặt toàn cầu. Ví dụ ở Anh, bên cạnh GDPR và Data Protection Act, các đạo luật mới hơn yêu cầu rõ ràng về cách sử dụng và lưu trữ dữ liệu, khiến việc biết chính xác nơi dữ liệu được lưu trở nên thiết yếu. Với khu vực công, yêu cầu lưu trú dữ liệu nghiêm ngặt còn gắn liền với an ninh quốc gia, nhưng nhiều cơ quan vẫn chưa thống nhất chiến lược đám mây chủ quyền dẫn tới chậm trễ ứng dụng AI.
Yếu tố then chốt để theo kịp quy định thay đổi là hạ tầng linh hoạt. Ở điểm này, các nhà cung cấp thay thế (alternative clouds) có lợi thế khi dễ điều chỉnh theo tiêu chuẩn tuân thủ mới và cung cấp hạ tầng trong biên giới, giúp chủ quyền dữ liệu trở thành nền tảng chứ không phải phụ kiện.
Đối với doanh nghiệp, bảo mật dữ liệu càng quan trọng khi họ phát triển mô hình AI riêng. Họ cần cả sức mạnh tính toán lẫn bảo đảm rằng mô hình và bộ dữ liệu được bảo vệ, nếu không sẽ mất đi lợi thế cạnh tranh mà các mô hình đó đem lại.
Kết luận: tổ chức muốn mở rộng AI một cách an toàn cần ưu tiên kiến trúc "sovereign-first", kết hợp biện pháp kỹ thuật và chính sách quản trị, đánh giá nhà cung cấp đám mây theo tiêu chí vị trí lưu trữ và khả năng đáp ứng quy định, đồng thời chủ động chuẩn bị cho sự thay đổi của khung pháp lý trong tương lai.
Nguồn: Techradar
Nhiều tổ chức toàn cầu đang triển khai AI nhưng vấp phải nghịch lý: AI hiệu quả nhất cần dữ liệu nhạy cảm, còn các nhà cung cấp điện toán đám mây lớn (hyperscalers) cung cấp sức mạnh tính toán khổng lồ lại không thể luôn đảm bảo dữ liệu đó ở trong tầm kiểm soát và tuân thủ quy định.
Hạ tầng truyền thống có thể bền vững nhưng thiếu tính linh hoạt để theo kịp thay đổi nhanh của luật quyền riêng tư dữ liệu và các thách thức an ninh phát sinh từ AI. Chỉ vì dữ liệu được lưu trong biên giới quốc gia không có nghĩa là đã đạt được "chủ quyền"; sao chép và phân tán dữ liệu trên nhiều máy chủ toàn cầu vẫn có thể xảy ra mà doanh nghiệp không hay biết.
Sao chép dữ liệu giúp cải thiện truy cập, backup và mở rộng, nhưng khi mất kiểm soát nó tạo ra rủi ro lớn: lộ lọt, truy cập trái phép, vi phạm pháp lý và mất lòng tin khách hàng. Hệ quả không chỉ là phiền toái pháp lý mà có thể làm suy yếu cạnh tranh khi thông tin quan trọng rơi vào tay đối thủ hoặc tác nhân xấu.
Một số kỹ thuật như kiến trúc "zero-copy" giảm rủi ro sao chép vô ý, nhưng không áp dụng được cho mọi bộ dữ liệu. Giải pháp thực tế là kết hợp các biện pháp lưu trữ và bảo mật theo đặc thù dữ liệu với nền tảng hạ tầng đặt ưu tiên chủ quyền dữ liệu từ đầu.
Quy định về dữ liệu đang được siết chặt toàn cầu. Ví dụ ở Anh, bên cạnh GDPR và Data Protection Act, các đạo luật mới hơn yêu cầu rõ ràng về cách sử dụng và lưu trữ dữ liệu, khiến việc biết chính xác nơi dữ liệu được lưu trở nên thiết yếu. Với khu vực công, yêu cầu lưu trú dữ liệu nghiêm ngặt còn gắn liền với an ninh quốc gia, nhưng nhiều cơ quan vẫn chưa thống nhất chiến lược đám mây chủ quyền dẫn tới chậm trễ ứng dụng AI.
Yếu tố then chốt để theo kịp quy định thay đổi là hạ tầng linh hoạt. Ở điểm này, các nhà cung cấp thay thế (alternative clouds) có lợi thế khi dễ điều chỉnh theo tiêu chuẩn tuân thủ mới và cung cấp hạ tầng trong biên giới, giúp chủ quyền dữ liệu trở thành nền tảng chứ không phải phụ kiện.
Đối với doanh nghiệp, bảo mật dữ liệu càng quan trọng khi họ phát triển mô hình AI riêng. Họ cần cả sức mạnh tính toán lẫn bảo đảm rằng mô hình và bộ dữ liệu được bảo vệ, nếu không sẽ mất đi lợi thế cạnh tranh mà các mô hình đó đem lại.
Kết luận: tổ chức muốn mở rộng AI một cách an toàn cần ưu tiên kiến trúc "sovereign-first", kết hợp biện pháp kỹ thuật và chính sách quản trị, đánh giá nhà cung cấp đám mây theo tiêu chí vị trí lưu trữ và khả năng đáp ứng quy định, đồng thời chủ động chuẩn bị cho sự thay đổi của khung pháp lý trong tương lai.
Nguồn: Techradar
Bài viết liên quan